THEO CHÂN CÁC NHÀ CHIÊM BÁI NGƯỜI TRUNG HOA THỜI XƯA ĐẾN CÁC THÁNH TÍCH PHẬT GIÁO THEO CHÂN CÁC NHÀ CHIÊM BÁI NGƯỜI TRUNG HOA THỜI XƯA ĐẾN CÁC THÁNH TÍCH PHẬT GIÁO

“Đến ngày 24, tháng giêng, năm Trinh Quán thứ 19 (645), Huyền Trang về đến Trường An. Người dân đổ ra đón tiếp đông quá, không thể tiếp tục đi được, phải dừng lại đó. Thừa tướng Phòng Huyền Linh cử hai viên đại tướng Hầu Mạc, Trần Thực đem quân hộ vệ đến nghinh tiếp. Qua ngày 25, Huyền Trang vô thành Trường An, đưa về trên 20 thớt ngựa, chuyên chở 520 giáp gồm 657 bộ kinh Phật cùng với tượng Phật, xá lợi Phật”.

Phật học và Huyền học luận về vô tri Phật học và Huyền học luận về vô tri

Tăng Triệu (384 - 414) là vị cao tăng nổi tiếng vào thời Đông Tấn, Trung Quốc; đệ tử ngài Cưu Ma La Thập, tiếp thu và truyền bá Trung quán bát nhã học của Đại thừa Phật giáo, có viết các tác phẩm nổi tiếng lưu truyền đến nay như Bất chân không luận, Vật bất thiên luận, Bát nhã vô tri luận. Ngài được Cưu Ma La Thập khen là “người thấu hiểu về Không bậc nhất thời Dao Tần”. Trong Bát nhã vô tri luận, từ góc độ nhận thức luận, ngài luận thuật làm thế nào chứng đắc trí huệ vô thượng và quá trình đạt đến giải thoát, rồi đề xuất quan điểm “bát nhã vô tri”.

BIỆN CHỨNG LONG THỌ BIỆN CHỨNG LONG THỌ

 

 Long Thọ (Nagarjuna) không phải chỉ là tổ của tông Trung Quán (Madhyamika)[1] mà ngài còn được coi là vị Phật thứ hai sau đức Thế Tôn trong lịch sử phát triển Phật giáo. Trong các thần tượng bồ tát chỉ có duy nhất tượng của ngài được tạc vẽ với nhục kế (usnisa), vốn là một tướng tượng trưng cho trí tuệ viên mãn như hình tượng đức Phật chúng ta thường thấy. Truyền thống Bắc tông suy tôn ngài là người thành lập Phật giáo Đại thừa không phải vì truyền thuyết nói rằng ngài là người đã mang kinh điển Đại thừa từ long cung về phổ biến mà vì ảnh hưởng thật sự của ngài trong các tông phái Đại thừa. Tám tông môn Phật giáo lớn từ Thiền đến Mật của Trung Hoa, Triều Tiên và Nhật Bản đều nhận ngài là tổ sư của mình. Ở nhiều nước như Tây Tạng, Nepal, Mông Cổ từ chùa viện đến tư gia đều đắp tượng vẽ hình thờ phượng ngài như đức Phật. Ngay tại Ấn Độ...

 

Tư tưởng bảo vệ môi trường sinh thái của Phật Giáo Tư tưởng bảo vệ môi trường sinh thái của Phật Giáo

Bản dịch đầy đủ bài viết của Lại Hiền Tông do thầy Thích Nhuận Đạt gởi đến, nguyên có tên “Phật giáo Thiên Thai và triết học môi trường”, là một phần của tập sách đang được dịch giả chuẩn bị hoàn thành để xuất bản trong nay mai. Đây là một luận văn có tính bác học bàn luận một cách có hệ thống và rất sâu về triết học môi trường theo quan điểm Phật giáo Thiên Thai, trong đó có một phần khá dài trình bày “Vấn đề căn bản và bối cảnh lý luận của cuộc tranh luận tư tưởng bảo vệ môi trường Phật giáo Đài Loan hiện nay” với những chú thích rất cặn kẽ đầy đủ của dịch giả. Do khuôn khổ giới hạn, chúng tôi xin phép chỉ cho đăng những nội dung cốt lõi nhất liên quan đến quan điểm Phật giáo nói chung về bảo vệ môi trường, chủ yếu chỉ giữ lại phần đầu giới thiệu mấy vấn đề tổng quát và cả phần thứ III của bài dịch, rồi đặt lại tên bài như trên, nhằm tiếp tục phổ cập đến đông đảo bạn đọc một trong những vấn đề trọng yếu nhất này của nhân loại trong thời đại mới.

Khảo cứu Tịnh độ luận của Thế Thân Khảo cứu Tịnh độ luận của Thế Thân

   Tịnh độ không gì khác hơn là tịnh hóa nhân tâm và tịnh hóa quốc độ. Xu hướng này trở thành ý nghĩa căn bản của các học thuyết Đại thừa, từ Hoa Nghiêm đến Pháp Hoa, từ Duy Ma đến Thắng Man, cộng thêm chút huyền học Ấn Độ làm cho văn hóa bản tích đan xen vào nhau, đôi khi không phân biệt được đâu là bản môn đâu là tích môn. Đành rằng thùy tích hiển bản, đôi khi bản tích bất nhị. Từ đó dệt nên tông phái. Tư tưởng khai phóng có khi được chọn làm thực tiễn tu hành, tín ngưỡng bản địa kết hợp với năng lượng tu chứng đôi lúc trở thành chủ lưu của pháp môn giáo học, và người đời sau thông qua khả năng diễn dịch tuyệt vời của các bộ óc Trung Hoa, sự chân xác có khi làm hoang mang không ít những người có thiện tâm khảo cứu.

 

BIỆN CHỨNG BÁT NHÃ VÀ LONG THỌ BIỆN CHỨNG BÁT NHÃ VÀ LONG THỌ

     Khi nghiên cứu về kinh Kim Cương năng đoạn bát nhã ba la mật (Vajracchedika-prajnaparamita) với so sánh cả năm bản Hán dịch từ La Thập đến Huyền Trang với tồn bản Sanskrit[1], tôi có viết một chương về "Biện chứng bát nhã", trong có đề cập đến Long Thọ. Sau đó lại hướng dẫn đại đức J.J Lai viết luận án so sánh về hai chú giải Trung Luận (Mulamadhyamakakarika) của Nguyệt Xứng (theo tồn bản Tây Tạng) và của Thanh Mục (qua bản Hán dịch của La Thập), tôi nghĩ mình phải viết thêm về Long Thọ. Vì vậy, tiểu luận nhỏ Biện chứng pháp bát nhã và Long Thọ này thành hình và dự định sẽ xuất bản cùng với Nghiên cứu về Trung Luận khi có cơ duyên. Phần sau đây là phần giới thiệu về biện chứng bát nhã, các phần sau về Long Thọ sẽ xin được giới thiệu lần lượt trên Suối nguồn.

Ngự chế Vạn Thiện Đồng Qui Tập Ngự chế Vạn Thiện Đồng Qui Tập

Trẫm từng nói: Phật pháp chia ra Đại thừa, Tiểu thừa là việc thuộc về bên tiếp dẫn. Kỳ thật mỗi bước Tiểu thừa đều là Đại thừa, mỗi pháp Đại thừa chẳng lìa Tiểu thừa. Nếu chẳng hiểu rõ Đại thừa thì Tiểu thừa nguyên chẳng phải cứu cánh, như bầu trời trong trẻo kia ngang nhiên sanh ra bóng lòa. Nếu chẳng đi qua Tiểu thừa thì cũng chưa từng cứu cánh Đại thừa, như người nói ăn, rốt cuộc không no. Bởi là do không cho nên , không là do cho nên không. Thiền tông vì đắc vô sở đắc, thế nên là thật . Giáo thừa vì đắc hữu sở đắc, thế nên là thật không. Thật tế lý địa triệt để vốn không. Niết bàn diệu tâm hiển bày ra cái như số cát sông Hằng. , không chẳng thể cách biệt. Tông và giáo tự phải đồng đường. Mê tức là mê , cũng là mê không. Đạt tức là đạt không, cũng là đạt . Chẳng chứng ngộ cái nhất tâm của hiển (diệu hữu) thì do đâu mà thực hành vạn thiện của vốn không (chân không). Chẳng phải thực hành vạn thiện của vốn không (chân không) thì do đâu mà viên mãn cái nhất tâm của hiển (diệu hữu).

 

LUẬN TỊNH ĐỘ LUẬN TỊNH ĐỘ

 

净土不可言无

有人说:“净土是唯心所现的,不可能在十万亿佛刹之外更有极乐净土”。“唯心净土”这句话,原出经语,这是真实,并非谬误。但若把这句经语引来作为没有极乐净土的依据,却是错会了经语的旨意

       .....

Không thể nói không có Tịnh độ

Có người nói: “Tịnh độ là do tâm hiện ra, không thể có Tịnh độ Cực Lạc ngoài mười muôn ức cõi Phật”. Câu “Duy tâm Tịnh độ” này, vốn xuất phát từ kinh điển, hoàn toàn chân thật, chẳng sai lầm. Nhưng nếu căn cứ theo câu nói trong kinh mà cho rằng không có Tịnh độ Cực Lạc, lại là hiểu sai ý chỉ của kinh......